Tài nguyên

Đêm "đánh án" cùng Cảnh sát môi trường

2008-12-14 09:28:29

Trong suy nghĩ của chúng tôi trước đây, nhiệm vụ của Cảnh sát môi trường không quá vất vả và nguy hiểm....

Nơi lâm tặc giấu gỗ lậu.
Đêm "đánh án" cùng Cảnh sát môi trường
18:20:00 11/05/2008
Trong suy nghĩ của chúng tôi trước đây, nhiệm vụ của Cảnh sát môi trường không quá vất vả và nguy hiểm như những đơn vị nghiệp vụ chiến đấu trực tiếp khác, thế nhưng, chỉ sau một lần được tham gia cùng các cán bộ, chiến sĩ Phòng Cảnh sát môi trường (PC36) Công an tỉnh Hòa Bình "đánh án", chúng tôi hiểu rằng, sự vất vả và nguy hiểm đối với các anh là luôn thường trực và cuộc chiến đấu với bọn lâm tặc, buôn bán lâm sản trái phép ở vùng đất này lúc nào cũng trong tình trạng... căng như dây đàn.

0 giờ. Chúng tôi trèo lên chiếc xe du lịch mà PC36 đã thuê từ trước đó cùng với hơn chục cán bộ, chiến sĩ. Không biết nhiệm vụ mà các anh sẽ thực hiện sắp tới là gì, dù rất tò mò nhưng chúng tôi cũng không dám hỏi. Trung tá Đoàn Văn Thành - Đội phó Đội 3 lấp lửng: "Bí mật, cứ đi sẽ biết".

15 phút sau, cả đoàn được lệnh xuất phát. Chiếc xe do bác tài có thâm niên hơn 30 năm chạy đường dài lao đi vun vút giữa đêm khuya. Quốc lộ số 6A cũ một bên là vách núi cao, một bên là vực sâu, cứ hun hút trước ánh đèn xe ôtô. Chúng tôi không dám nhìn sang bên trái, chỉ thấy một khối đen như mực, như cái miệng khổng lồ há ngoác ra chực chờ nuốt tất cả những vật gì rơi xuống.

Vách taluy cái còn cái mất, nhìn trong đêm, lại nhớ đến chuyện những cô gái quàng khăn đỏ đứng bên đường vẫy mà hồi bé chúng tôi vẫn được kể lại với giọng điệu huyền bí. Một thoáng lạnh gáy khi từ trên vách núi, lia xuống 3-4 ánh đèn pin chớp loé.

Đại uý Trần Đức Toàn - Đội trưởng Đội 3 bảo, bọn "chim lợn" đấy, bọn này được thuê đứng từ trung tâm thành phố đến dọc tuyến quốc lộ 6 cũ, chỉ để báo tin cho bọn buôn lậu gỗ biết đường đi của các cơ quan chức năng.

Xe rời thành phố được khoảng 20km thì có tin trinh sát báo về. Đội phó Thành giục bác tài chạy nhanh hơn, vì khả năng bọn chở gỗ thấy động đã tẩu tán tang vật. Từ lâu nay, xã Thung Nai, huyện Cao Phong là địa bàn lý tưởng để bọn buôn lậu tập kết và vận chuyển gỗ, bởi nơi đây dân cư thưa thớt, chỉ có vài ngôi nhà bám cheo leo trên vách núi, ban đêm tuyệt nhiên không có một tí ánh sáng nào. Địa bàn này còn có bến nước Cầu Cẩm, bọn buôn lậu có thể tập kết gỗ từ thượng nguồn sông Đà về. Vậy mà dọc đường đi, thỉnh thoảng chúng tôi lại bắt gặp một hai chiếc xe máy đi ngược chiều, vừa lao với tốc độ kinh hồn vừa gọi điện thoại.

Con đường số 6 đã bị bọn buôn lậu gỗ cày nát, ở giữa đường có hai vệt bánh xe đã hằn sâu tới gần 50 phân, kéo dài đến mấy cây số, nước mưa ngập đọng thành vũng và bê bết bùn khiến bác tài già dù có rất nhiều kinh nghiệm chạy đường núi cũng phải thật vất vả mới có thể cho xe trôi qua được vài trăm mét. Đã có lúc, chúng tôi tưởng mình sắp bay xuống vực vì đoạn đường toàn bùn đất nhão nhoẹt, trận mưa đêm qua khiến chiếc xe như trôi trên băng và vì thế, không dưới chục lần bác tài phải ghì tay lái thật chắc mới có thể điều khiển chiếc xe không trôi xuống vực.

Tiếp một đoạn nữa thì xe ôtô không thể tiếp tục hành trình. Cả đoàn nhảy xuống đẩy xe, chiếc xe du lịch gào lên những tiếng bất lực giữa đêm khuya khiến vài chú chó của các nhà dân gần đó sủa ầm ĩ. Chúng tôi lội bộ theo ánh sáng của những chiếc điện thoại di động được bật lên thay cho đèn. Bùn ngập ngang ống chân.

Bỗng Đội trưởng Toàn hoảng hốt: "Cậu Xuân đâu?", chúng tôi vội vàng nhìn nhau điểm danh. 5 phút trôi qua, điện thoại cho Thượng uý Đỗ Thanh Xuân, Đội trưởng Đội 1 cũng không được vì khu vực này không có sóng. Trong đầu chúng tôi không dám nghĩ tới phương án lúc trước đẩy xe nên Xuân đã trượt chân... rơi xuống vực. Đúng lúc căng thẳng nhất thì từ dưới vực, Xuân lóp ngóp trèo lên: "Em không trượt chân, nhưng mới mua đôi giày, bùn bám nhiều quá bước không được, phải xuống kỳ cọ...". Cả đoàn thở phào.

Lại đến đoạn đường có thể trèo lên ôtô, bác tài chưa kịp đề pa thì từ phía trước, một chiếc xe tải bò tới. "Xuống xe. Tất cả theo phương án 1". Bỗng anh Thành chùng giọng: "Nó đổ hàng rồi", hoá ra, chỉ cần nhìn thấy xe phanh, vết trượt thật nhẹ, Đội phó Thành biết ngay là bọn chúng đã tẩu tán hàng.

Đoạn đường hẹp ven núi thật khó để hai xe tránh nhau, nhất là khi chúng đang muốn kìm chân tổ công tác để cho đồng bọn kịp chạy thoát. Chiếc xe tải cứ chùng chình như trêu ngươi một lúc rồi mới chịu đi thẳng. Cuối cùng thì cũng đến bãi tập kết gỗ lậu.

Đại úy Toàn bảo, cái vực này mùa này trông cạn thế thôi, chứ vào mùa mưa, nước sông Đà dâng cao gần tới đường, hãi lắm. Chúng tôi nhìn thấy ngổn ngang những cây gỗ to vừa bị bọn buôn lậu vứt xuống cản đường, anh em lại phải bê để dọn đường cho xe ôtô đi qua. "Nhất định còn xe nữa. Theo phương án 2". Tổ công tác nhanh chóng chia làm đôi, một nửa lên xe tiếp tục truy đuổi bọn buôn gỗ lậu, còn chúng tôi được phân công ở lại bảo vệ hiện trường cùng anh em.

Hơn 3 giờ sáng giữa núi rừng, cái lạnh thấu đến từng thớ thịt, đã thế, trời lại đổ mưa. Và muỗi, chao ôi là muỗi rừng, thấy hơi... người thành phố thi nhau đến "chào hỏi". Chúng tôi phải bật điện thoại lên thay cho đèn vì dù có nhiều người ở bên cạnh mình thì cái cảm giác ngồi giữa bóng tối trong rừng thật khó mà quen được. Nhất là ở phía lưng chừng núi, những ánh đèn pin cứ liên tục quét ngược quét xuôi, thỉnh thoảng, một hai chiếc xe máy lại đảo qua.

Từ dưới vực, có hai bóng người đàn ông đi lên. Chúng tôi nín thở. Trung tá Thành lên tiếng: "Các anh là ai. Đi đâu giữa đêm khuya thế này?". Hai bóng đen khựng lại rồi cắm đầu cắm cổ mất hút vào màn đêm chỉ sau vài giây. "Những người này là cửu vạn được thuê để bốc vác và tẩu tán hàng. Chắc là rình mò định ăn trộm gỗ đấy mà. Đêm nay mà anh em mình không canh ở đây thì chỉ một tiếng sau là số gỗ này bị lấy hết" - anh Thành nói.

Nhóm PV cùng tổ công tác PC36 Công an tỉnh Hoà Bình tại nơi lâm tặc giấu gỗ lậu.

Trời mỗi lúc một mưa nặng hạt, lần đầu tiên chúng tôi biết thế nào là mưa rừng. Những trinh sát trẻ ngồi trên một cây gỗ và tựa vào vai nhau để tránh cái rét. Tất cả đều phải ngồi quay mặt ra phía đường đề phòng bọn buôn lậu tổ chức tấn công anh em rồi cướp hàng. Chúng tôi được ưu tiên ngồi hàng sau cùng. Chưa lúc nào tôi thấy run như lúc này, tôi căng mắt đếm từng vòng quay của chiếc kim giây đồng hồ và mong trời sáng thật mau.

Thượng uý Bùi Thanh Phúc - Đội trưởng Đội 2 mới về nhận nhiệm vụ ở Phòng PC36 được hơn 1 tháng nhưng đây là đêm thứ 5 anh phải thức để cùng anh em làm nhiệm vụ, bởi bọn buôn gỗ lậu thường chọn thời điểm nửa đêm về sáng để hoạt động, tránh sự phát hiện của cơ quan chức năng.

Gần 4 giờ sáng thì Trưởng phòng PC36 - Thượng tá Đinh Văn Thể đi ôtô vào tới nơi. Anh cầm đèn pin, cẩn thận bước từng bước xuống vực, những hộp gỗ to được bọn chúng đổ sát mép nước, hiện lên dưới ánh đèn pin như những con cá sấu đang lập lờ chờ mồi. Người chỉ huy đã dạn dày trận mạc nói với anh em: "Bọn này kinh thật, định giấu gỗ để tẩu tán theo đường sông đây". Trước khi tháo chạy, bọn vận chuyển gỗ lậu đã kịp thuê cửu vạn chặt cành lá để lấp lên những tấm gỗ nhằm ngụy trang, sau này đợi thời cơ thuận lợi chúng sẽ quay lại lấy.

Anh Thể lên ôtô lấy chiếc áo mưa đưa cho một trinh sát trẻ, nhắc: "Mấy anh em che mưa không thì cảm lạnh hết". Trong đôi mắt của người Trưởng phòng có mái tóc đã sắp bạc gần hết hiện rõ sự lo lắng mà chúng tôi cảm nhận đó là tình cảm của người cha đối với các con, của người anh cả đối với những đứa em.

Đúng lúc ấy thì có tin từ tổ công tác đuổi theo bọn vận chuyển gỗ lậu báo về, đã bắt được xe gỗ. Chúng tôi tỉnh hẳn ngủ, sự mệt mỏi dường như tan biến. Một trinh sát trẻ mở điện thoại cho cả đoàn nghe bản nhạc khá vui nhộn. Trên những gương mặt măng tơ chưa quen thức đêm đã lấp lánh nét rạng rỡ...

Trên đường chở chúng tôi về thành phố Hòa Bình, bác tài phóng xe còn nhanh hơn lúc xuất quân. Hỏi ra mới biết, khi phải vượt qua đoạn đường ổ voi, gầm máy đã bị chạm khiến xe bị chảy dầu, thế nên bác tài phải chạy thật nhanh trước khi dầu chảy hết để cứu bộ hộp số. Nhưng cuối cùng, dù rất cố gắng thì bộ hộp số cũng "ra đi" - chúng tôi nhận được tin ấy khi đã về đến Hà Nội. Chuyến công tác này, xem ra anh em thiệt đơn, thiệt kép...

Cảnh sát môi trường - một lực lượng mới được thành lập chưa đầy 6 tháng nhưng những gì mà PC36 Công an tỉnh Hòa Bình đã đóng góp thật đáng trân trọng. Không chỉ có nhiệm vụ đấu tranh, ngăn chặn với tội phạm khai thác tài nguyên thiên nhiên trái phép, đấu tranh với các hành vi gây ô nhiễm và làm suy thoái môi trường, các anh còn có nhiệm vụ giám sát dịch bệnh và kết hợp với các cơ quan chức năng khống chế, không để dịch lan rộng. Và hình ảnh của các anh, những chiến sĩ trẻ ghé sát vai nhau giữa mưa rừng, sương lạnh trong mênh mông đêm tối và chực chờ những hiểm nguy có lẽ là một hình ảnh xúc động và đáng nhớ nhất trong ký ức của những người làm báo chúng tôi.

Hoà Bình là địa bàn có nhiều mỏ than đá, mỏ quặng sắt nên công tác đấu tranh với các đối tượng khai thác trái phép cũng thật nan giải, thế nhưng nóng bỏng nhất vẫn là việc đấu tranh với bọn lâm tặc, buôn bán, vận chuyển gỗ và buôn bán, vận chuyển động vật hoang dã trái phép.

Trong tháng 4/2008, PC36 Hòa Bình đã bắt giữ một số vụ vận chuyển gỗ trái phép, điển hình là vào hồi 4h30' ngày 26/4, đã bắt quả tang xe ôtô nhãn hiệu IFA, BKS 28H-5115 do Khiếu Đình Sơn (SN 1978), trú tại xóm Cun, xã Thu Phong, huyện Cao Phong, Hòa Bình điều khiển, chở khoảng 7m3 gỗ thành khí, khi Sơn đang trên đường vận chuyển tại khu vực chợ Lồ, thuộc xã Phong Phú, huyện Tân Lạc. Lái xe Sơn không xuất trình được giấy tờ của phương tiện và số gỗ thành khí trên xe.

Ngày 29/3, PC36 kết hợp với Đội QLHC về TTXH Công an huyện Lương Sơn, Kiểm lâm huyện Lương Sơn tiến hành kiểm tra đột xuất tại gia đình Nguyễn Văn Hà, trú tại xã Yên Sơn, huyện Lương Sơn, đã phát hiện và thu giữ 13 con cầy, thuộc nhóm 2B... Tang vật đã được bàn giao cho Kiểm lâm huyện Lương Sơn giải quyết theo thẩm quyền.


Đinh Hiền - Anh Hiếu

                                                                                                                         (Theo CAND)

phong